dcsimg
Image of <i>Mycobacterium smegmatis</i> (Trevisan 1889) Lehmann & Neumann 1899

Mycobacterium smegmatis (Trevisan 1889) Lehmann & Neumann 1899

Mycobacterium smegmatis ( German )

provided by wikipedia DE
Wissenschaftlicher Name Mycobacterium smegmatis (Trevisan 1889) Lehmann & Neumann 1899

Mycobacterium smegmatis ist ein Bakterium aus der Gruppe der Mykobakterien. Es handelt sich um stäbchenförmige Bakterien mit einer Länge von 3 bis 5 µm.[1] Es zählt zur Normalflora des Smegmas im menschlichen Genitalbereich, also sowohl im Bereich der weiblichen Vulva und der Klitorisvorhaut, Präputium clitoridis, als auch beim Mann unter dem Praeputium penis.

Auch in Bodenproben wurde es häufig gefunden.[2] Es ist nur in seltenen Fällen pathogen[3] und zählt zu den sogenannten nichttuberkulösen Mykobakterien (MOTT). Mycobacterium smegmatis zählt hier zu den schnellwachsenden Mykobakterien, die auf agarhaltigen Nährmedien schon innerhalb einer Woche gut sichtbare Kolonien bilden. Deshalb gilt es auch als Modellorganismus für Mykobakterien und wird oft in Labors für Stoffwechseluntersuchungen verwendet.[4] Die elektronenmikroskopische Charakterisierung erfolgte unter Einsatz der Kryo-Elektronenmikroskopie.[5]

Das Genom wurde vom J. Craig Venter Institute sequenziert.[6] Auch die Mykolsäuren wurden, wie auch von anderen Arten von Mycobacterium, analysiert.[7]

Systematik

Mycobacterium smegmatis ist eine Art in der Gattung Mycobacterium in der Familie der Mycobacteriaceae, die zur Abteilung Actinobacteria gezählt wird. Zusammen mit Mycobacterium goodii wird es in die Mycobacterium smegmatis-Clade gestellt.[1]

Einzelnachweise

  1. a b William B. Whitman, Aidan Parte, Michael Goodfellow (Herausgeber), Peter Kämpfer (Herausgeber), Hans-Jürgen Busse (Herausgeber), Martha E. Trujillo, Wolfgang Ludwig, Ken-ichiro Suzuki: Bergey's Manual of Systematic Bacteriology: Volume 5: The Actinobacteria: Spirochaetes, Fibrobacteres, Bacteroidetes and Fusobacteria. Springer, 2012, ISBN 978-0-387-95043-3, S. 351–352.
  2. Martin Dworkin, Stanley Falkow, Eugene Rosenberg, Karl-Heinz Schleifer, Erko Stackebrandt: The Prokaryotes, A Handbook of the Biology of Bacteria. Band 3: Archaea. Bacteria: Firmicutes, actinomycetes. Springer, 2006, ISBN 0-387-25493-5, S. 890–918.
  3. Jean-Marc Reyrat, Kahn, Daniel: Mycobacterium smegmatis: an absurd model for tuberculosis?. In: Trends in Microbiology. 9, Nr. 10, 1. Oktober 2001, S. 472–473. doi:10.1016/S0966-842X(01)02168-0..
  4. Michel Tibayrenc (Hrsg.): Genetics and Evolution of Infectious Diseases. Elsevier, 2011 (eingeschränkte Vorschau in der Google-Buchsuche).
  5. Bleck CK, Merz A, Gutierrez MG, Walther P, Dubochet J, Zuber B, Griffiths G: Comparison of different methods for thin section EM analysis of Mycobacterium smegmatis., J Microsc. 2010 Jan;237(1):23-38, PMID 20055916
  6. http://pfgrc.jcvi.org/index.php/microarray/available_microarrays.html
  7. Minnikin, D. E., S. M. Minnikin, I. G. Hutchinson, M. Good- fellow, and J. M. Grange.: Mycolic acid patterns of representative strains of Mycobacterium fortuitum, “Mycobacterium peregrinum” and Mycobacterium smegmatis. In: Journal of general microbiology. 130, 1984, S. 363 - 367.
license
cc-by-sa-3.0
copyright
Wikipedia Autoren und Herausgeber
original
visit source
partner site
wikipedia DE

Mycobacterium smegmatis: Brief Summary ( German )

provided by wikipedia DE

Mycobacterium smegmatis ist ein Bakterium aus der Gruppe der Mykobakterien. Es handelt sich um stäbchenförmige Bakterien mit einer Länge von 3 bis 5 µm. Es zählt zur Normalflora des Smegmas im menschlichen Genitalbereich, also sowohl im Bereich der weiblichen Vulva und der Klitorisvorhaut, Präputium clitoridis, als auch beim Mann unter dem Praeputium penis.

Auch in Bodenproben wurde es häufig gefunden. Es ist nur in seltenen Fällen pathogen und zählt zu den sogenannten nichttuberkulösen Mykobakterien (MOTT). Mycobacterium smegmatis zählt hier zu den schnellwachsenden Mykobakterien, die auf agarhaltigen Nährmedien schon innerhalb einer Woche gut sichtbare Kolonien bilden. Deshalb gilt es auch als Modellorganismus für Mykobakterien und wird oft in Labors für Stoffwechseluntersuchungen verwendet. Die elektronenmikroskopische Charakterisierung erfolgte unter Einsatz der Kryo-Elektronenmikroskopie.

Das Genom wurde vom J. Craig Venter Institute sequenziert. Auch die Mykolsäuren wurden, wie auch von anderen Arten von Mycobacterium, analysiert.

license
cc-by-sa-3.0
copyright
Wikipedia Autoren und Herausgeber
original
visit source
partner site
wikipedia DE

Mycobacterium smegmatis

provided by wikipedia EN

Mycobacterium smegmatis is an acid-fast bacterial species in the phylum Actinobacteria and the genus Mycobacterium. It is 3.0 to 5.0 µm long with a bacillus shape and can be stained by Ziehl-Neelsen method and the auramine-rhodamine fluorescent method. It was first reported in November 1884 by Lustgarten, who found a bacillus with the staining appearance of tubercle bacilli in syphilitic chancres. Subsequent to this, Alvarez and Tavel found organisms similar to that described by Lustgarten also in normal genital secretions (smegma). This organism was later named M. smegmatis.[1]

Pathogenicity

M. smegmatis is generally considered a non-pathogenic microorganism; however, in some very rare cases, it may cause disease.[2]

Use in research

M. smegmatis is useful for the research analysis of other Mycobacteria species in laboratory experiments. M. smegmatis is commonly used in work on the Mycobacterium genus due to its being a "fast grower" and non-pathogenic. M. smegmatis is a simple model that is easy to work with, i.e., with a fast doubling time and only requires a biosafety level 1 laboratory. The time and heavy infrastructure needed to work with pathogenic species prompted researchers to use M. smegmatis as a model for Mycobacterial species. This species shares more than 2000 homologous genes with M. tuberculosis and shares the same peculiar cell wall structure of M. tuberculosis and other mycobacterial species.[3] It is also capable of oxidizing carbon monoxide aerobically, as is M. tuberculosis.

The discovery of plasmids, phages, and mobile genetic elements has enabled the construction of dedicated gene-inactivation and gene reporter systems. The M. smegmatis mc2155 strain is hypertransformable, and is now the work-horse of mycobacterial genetics. Furthermore, it is readily cultivatable in most synthetic or complex laboratory media, where it can form visible colonies in 3–5 days. These properties make it a very attractive model organism for M. tuberculosis and other mycobacterial pathogens. M. smegmatis mc2155 is also used for the cultivation of mycobacteriophage. The complete genome of M. smegmatis has been sequenced by TIGR, and microarrays have been produced by PFGRC program (http://pfgrc.tigr.org/descriptionPages.shtml), adding further to its use as a model system to study mycobacteria.

Transformation

Transformation is a process by which a bacterial cell takes up DNA that had been released by another cell into the surrounding medium, and then incorporates that DNA into its own genome by homologous recombination (see Transformation (genetics)). Strains of M. smegmatis that have particularly efficient DNA repair machinery, as indicated by their greater resistance to the DNA damaging effects of agents such as UV and mitomycin C, proved to be the most capable of undergoing transformation.[4] This suggests that transformation in M. smegmatis is a DNA repair process, presumably a recombinational repair process, as it is in other bacterial species.[5]

Conjugation

Conjugal DNA transfer in M. smegmatis requires stable and extended contact between a donor and a recipient strain, is DNase resistant, and the transferred DNA is incorporated into the recipient’s chromosome by homologous recombination. However, in contrast to the well-known E. coli Hfr conjugation system, in M. smegmatis all regions of the chromosome are transferred with comparable efficiencies and mycobacterial conjugation is chromosome, rather than plasmid based. Gray et al.[6] reported substantial blending of the parental genomes resulting from conjugation and referred to this blending as reminiscent of that seen in the meiotic products of sexual reproduction (see Origin of sexual reproduction)

DNA repair

M. smegmatis relies on DNA repair pathways to resist DNA damage. Double-strand breaks are especially threatening to bacterial viability. M. smegmatis has three options for repairing double-strand breaks; homologous recombination (HR), non-homologous end joining (NHEJ), and single-strand annealing (SSA).[7] The HR pathway of M. smegmatis is the major determinant of resistance to ionizing radiation and oxidative DNA damage. This pathway involves exchange of information between a damaged chromosome and another homologous chromosome in the same cell. It depends on the RecA protein that catalyzes strand exchange and the ADN protein that acts as a presynaptic nuclease.[7] HR is an accurate repair process and is the preferred pathway during logarithmic growth.[8]

The NHEJ pathway for repairing double-strand breaks involves the rejoining of the broken ends. It does not depend on a second homologous chromosome. This pathway requires the Ku protein and a specialized poly-functional ATP-dependent DNA ligase (ligase D).[9] NHEJ is efficient but inaccurate. Sealing of blunt DNA ends within a functional gene sequence occurs with a mutation frequency of about 50%.[9] NHEJ is the preferred pathway during stationary phase, and it protects M. smegmatis against the harmful effects of desiccation.[8]

SSA is employed as a repair pathway when a double-strand break arises between direct repeat sequences in DNA. SSA involves single-strand resection, annealing of the repeats, flap removal, gap filling and ligation. In M. smegmatis the SSA pathway depends on the RecBCD helicase-nuclease.[7]

References

  1. ^ GORDON, RE; SMITH, MM (July 1953). "Rapidly growing, acid fast bacteria. I. Species' descriptions of Mycobacterium phlei Lehmann and Neumann and Mycobacterium smegmatis (Trevisan) Lehmann and Neumann". Journal of Bacteriology. 66 (1): 41–8. PMC 357089. PMID 13069464..mw-parser-output cite.citation{font-style:inherit}.mw-parser-output q{quotes:"""""'"'"}.mw-parser-output code.cs1-code{color:inherit;background:inherit;border:inherit;padding:inherit}.mw-parser-output .cs1-lock-free a{background:url("//upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/6/65/Lock-green.svg/9px-Lock-green.svg.png")no-repeat;background-position:right .1em center}.mw-parser-output .cs1-lock-limited a,.mw-parser-output .cs1-lock-registration a{background:url("//upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/d/d6/Lock-gray-alt-2.svg/9px-Lock-gray-alt-2.svg.png")no-repeat;background-position:right .1em center}.mw-parser-output .cs1-lock-subscription a{background:url("//upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/a/aa/Lock-red-alt-2.svg/9px-Lock-red-alt-2.svg.png")no-repeat;background-position:right .1em center}.mw-parser-output .cs1-subscription,.mw-parser-output .cs1-registration{color:#555}.mw-parser-output .cs1-subscription span,.mw-parser-output .cs1-registration span{border-bottom:1px dotted;cursor:help}.mw-parser-output .cs1-hidden-error{display:none;font-size:100%}.mw-parser-output .cs1-visible-error{font-size:100%}.mw-parser-output .cs1-subscription,.mw-parser-output .cs1-registration,.mw-parser-output .cs1-format{font-size:95%}.mw-parser-output .cs1-kern-left,.mw-parser-output .cs1-kern-wl-left{padding-left:0.2em}.mw-parser-output .cs1-kern-right,.mw-parser-output .cs1-kern-wl-right{padding-right:0.2em}
  2. ^ Reyrat, Jean-Marc; Kahn, Daniel (1 October 2001). "Mycobacterium smegmatis: an absurd model for tuberculosis?". Trends in Microbiology. 9 (10): 472–473. doi:10.1016/S0966-842X(01)02168-0.
  3. ^ King, Gary (2003). "Uptake of carbon monoxide and hydrogen at environmentally relevant concentrations by mycobacteria". Applied and Environmental Microbiology. 69: 7266–7272. doi:10.1128/aem.69.12.7266-7272.2003. PMC 310020. PMID 14660375.
  4. ^ Norgard MV, Imaeda T (1978). "Physiological factors involved in the transformation of Mycobacterium smegmatis". J. Bacteriol. 133 (3): 1254–62. PMC 222159. PMID 641008.
  5. ^ Michod RE, Bernstein H, Nedelcu AM (2008). "Adaptive value of sex in microbial pathogens". Infect. Genet. Evol. 8 (3): 267–85. doi:10.1016/j.meegid.2008.01.002. PMID 18295550.
  6. ^ Gray TA, Krywy JA, Harold J, Palumbo MJ, Derbyshire KM (2013). "Distributive conjugal transfer in mycobacteria generates progeny with meiotic-like genome-wide mosaicism, allowing mapping of a mating identity locus". PLoS Biol. 11 (7): e1001602. doi:10.1371/journal.pbio.1001602. PMC 3706393. PMID 23874149.
  7. ^ a b c Gupta R, Barkan D, Redelman-Sidi G, Shuman S, Glickman MS (2011). "Mycobacteria exploit three genetically distinct DNA double-strand break repair pathways". Mol. Microbiol. 79 (2): 316–30. doi:10.1111/j.1365-2958.2010.07463.x. PMC 3812669. PMID 21219454.
  8. ^ a b Pitcher RS, Green AJ, Brzostek A, Korycka-Machala M, Dziadek J, Doherty AJ (2007). "NHEJ protects mycobacteria in stationary phase against the harmful effects of desiccation". DNA Repair (Amst.). 6 (9): 1271–6. doi:10.1016/j.dnarep.2007.02.009. PMID 17360246.
  9. ^ a b Gong C, Bongiorno P, Martins A, Stephanou NC, Zhu H, Shuman S, Glickman MS (2005). "Mechanism of nonhomologous end-joining in mycobacteria: a low-fidelity repair system driven by Ku, ligase D and ligase C". Nat. Struct. Mol. Biol. 12 (4): 304–12. doi:10.1038/nsmb915. PMID 15778718.

license
cc-by-sa-3.0
copyright
Wikipedia authors and editors
original
visit source
partner site
wikipedia EN

Mycobacterium smegmatis: Brief Summary

provided by wikipedia EN

Mycobacterium smegmatis is an acid-fast bacterial species in the phylum Actinobacteria and the genus Mycobacterium. It is 3.0 to 5.0 µm long with a bacillus shape and can be stained by Ziehl-Neelsen method and the auramine-rhodamine fluorescent method. It was first reported in November 1884 by Lustgarten, who found a bacillus with the staining appearance of tubercle bacilli in syphilitic chancres. Subsequent to this, Alvarez and Tavel found organisms similar to that described by Lustgarten also in normal genital secretions (smegma). This organism was later named M. smegmatis.

license
cc-by-sa-3.0
copyright
Wikipedia authors and editors
original
visit source
partner site
wikipedia EN

Mycobacterium smegmatis ( Spanish; Castilian )

provided by wikipedia ES

Mycobacterium smegmatis es un bacilo de 3 a 5 µm de longitud ácido-alcohol resistente perteneciente al filo Actinobacteria. Se tiñe con las tinciones de Ziehl-Neelsen y auramina. Fue descubierto en 1884 por Lustgarten en un chancro sifilítico. Posteriormente, Álvarez y Tavel encontraron organismos similares en el esmegma normal.

Mycobacterium smegmatis

M. smegmatis se considera una microorganismo no patógeno, aunque puede causar enfermedad en animales inmunodeprimidos.

 title=
license
cc-by-sa-3.0
copyright
Autores y editores de Wikipedia
original
visit source
partner site
wikipedia ES

Mycobacterium smegmatis: Brief Summary ( Spanish; Castilian )

provided by wikipedia ES

Mycobacterium smegmatis es un bacilo de 3 a 5 µm de longitud ácido-alcohol resistente perteneciente al filo Actinobacteria. Se tiñe con las tinciones de Ziehl-Neelsen y auramina. Fue descubierto en 1884 por Lustgarten en un chancro sifilítico. Posteriormente, Álvarez y Tavel encontraron organismos similares en el esmegma normal.

Archivo:A-modified-agar-pad-method-for-mycobacterial-live-cell-imaging-1756-0500-4-73-S1.ogvReproducir contenido multimedia Mycobacterium smegmatis

M. smegmatis se considera una microorganismo no patógeno, aunque puede causar enfermedad en animales inmunodeprimidos.

 title= Obtenido de «https://es.wikipedia.org/w/index.php?title=Mycobacterium_smegmatis&oldid=102387836» Categoría: Mycobacteriaceae
license
cc-by-sa-3.0
copyright
Autores y editores de Wikipedia
original
visit source
partner site
wikipedia ES

Mycobacterium smegmatis ( Portuguese )

provided by wikipedia PT
Nome binomial Mycobacterium smegmatis
(Trevisan 1889)
Lehmann & Neumann 1899

Mycobacterium smegmatis é uma espécie bactéria álcool-ácido resistente do gênero Mycobacterium. Ela foi primeiramente descrita em novembro de 1884 por Lustgarten que encontrou um bacilo com a aparência corada de tubercle bacilli (bacilos tuberculosos) em cancros sifilíticos. Posteriormente, Alvarez e Tavel encontraram organismos similares aqueles descritos por Lustgarten assim como em secreções genitais normais (esmegma). Este organismo foi posteriormente denominado M. smegmatis.

Ligações externas

 title=
license
cc-by-sa-3.0
copyright
Autores e editores de Wikipedia
original
visit source
partner site
wikipedia PT

Mycobacterium smegmatis: Brief Summary ( Portuguese )

provided by wikipedia PT

Mycobacterium smegmatis é uma espécie bactéria álcool-ácido resistente do gênero Mycobacterium. Ela foi primeiramente descrita em novembro de 1884 por Lustgarten que encontrou um bacilo com a aparência corada de tubercle bacilli (bacilos tuberculosos) em cancros sifilíticos. Posteriormente, Alvarez e Tavel encontraram organismos similares aqueles descritos por Lustgarten assim como em secreções genitais normais (esmegma). Este organismo foi posteriormente denominado M. smegmatis.

license
cc-by-sa-3.0
copyright
Autores e editores de Wikipedia
original
visit source
partner site
wikipedia PT

Mycobacterium smegmatis ( Vietnamese )

provided by wikipedia VI

Mycobacterium smegmatis là một loại vi khuẩn kháng axit trong ngành Actinobacteria và chi Mycobacterium. Nó dài từ 3,0 đến 5,0 µm vớihình dạng trực khuẩn và có thể được nhuộm bằng phương pháp Ziehl-Neelsen và phương pháp huỳnh quang auramine-rhodamine. Nó lần đầu tiên được báo cáo vào tháng 11 năm 1884 bởi Lustgarten, người đã tìm thấy một trực khuẩn với sự xuất hiện nhuộm của trực khuẩn lao trong các săng giang mai. Sau đó, Alvarez và Tavel tìm thấy các sinh vật tương tự như mô tả của Lustgarten cũng trong các chất tiết sinh dục bình thường(smegma). Sinh vật này sau này được đặt tên M. smegmatis.[1]

Bệnh lý học

M. smegmatis thường được coi là một vi sinh vật không gây bệnh; tuy nhiên, trong một số trường hợp rất hiếm, nó có thể gây bệnh.[2]

Sử dụng trong nghiên cứu

M. smegmatis rất hữu ích cho việc phân tích nghiên cứu các loài Mycobacteria khác trong các thí nghiệm trong phòng thí nghiệm. M. smegmatis thường được sử dụng trong công trình trên chi Mycobacterium do nó là "chủng phát triển nhanh" và không gây bệnh. M. smegmatis là một mô hình đơn giản dễ làm việc, ví dụ, với thời gian tăng gấp đôi nhanh và chỉ yêu cầu phòng thí nghiệm an toàn sinh học cấp 1. Thời gian và cơ sở hạ tầng phức tạp cần thiết để làm việc với các loài gây bệnh khiến các nhà nghiên cứu sử dụng M. smegmatis làm mô hình cho các loài Mycobacterial. Loài này chia sẻ hơn 2000 gen tương đồng với M. tuberculosis và có cùng cấu trúc tế bào đặc biệt của M. tuberculosisvà các loài vi khuẩn khác.[3] Nó cũng có khả năng oxy hóa carbon monoxide aerobically, như là M. tuberculosis. Việc phát hiện ra các plasmid, phage và các yếu tố di truyền di truyền đã cho phép xây dựng các hệ thống gen phóng xạ và hoạt động gen chuyên dụng. Dòng M. smegmatis mc 2 155 có khả năng siêu biến đổi, và bây giờ là công cụ làm việc của di truyền mycobacteria. Hơn nữa, nó dễ nuôi cấy trong hầu hết các môi trường thí nghiệm tổng hợp hoặc phức tạp, nơi nó có thể hình thành các khuẩn lạc nhìn thấy được trong 3-5 ngày. Những tính chất này làm cho nó trở thành một sinh vật mô hình rất hấp dẫn đối với M. tuberculosis và các tác nhân gây bệnh mycobacteria khác. M. smegmatis mc 2 155 cũng được sử dụng để trồng mycobacteriophage. Bộ gen hoàn chỉnh của M. smegmatis đã được giải trình tự bởi TIGR, và các vi ma trận đã được sản xuất bởi chương trình PFGRC (http://pfgrc.tigr.org/descriptionPages.shtml), bổ sung thêm vào việc sử dụng nó như là một hệ thống mô hình để nghiên cứu mycobacteria.

Transformation

Transformation là một quá trình mà một tế bào vi khuẩn lấy DNA đã được một tế bào khác giải phóng vào môi trường xung quanh, và sau đó kết hợp DNA đó vào hệ gen của chính nó bằng cách tái tổ hợp tương đồng (xem Chuyển đổi (di truyền học)). Các chủng M. smegmatis có máy móc sửa chữa DNA đặc biệt hiệu quả, như được chỉ ra bởi khả năng chống chịu lớn hơn của DNA đối với các tác nhân gây hại của các tác nhân như UV và mitomycin C, được chứng minh là có khả năng biến đổi cao nhất.[4] Điều này cho thấy sự biến đổi trong M. smegmatis là một quá trình sửa chữa DNA, có lẽ là một quá trình sửa chữa tái tổ hợp, giống như ở các loài vi khuẩn khác.[5]

Sự kết hợp

Việc chuyển DNA liên kết trong M. smegmatis đòi hỏi sự tiếp xúc ổn định và mở rộng giữa chủng cho và chủng nhận, là kháng DNase, và DNA được chuyển giao là hợp nhất vào nhiễm sắc thể của chủng nhận bằng cách tái tổ hợp tương đồng. Tuy nhiên, trái ngược với hệ thống liên hợp nổi tiếng của E. coli Hfr, trong M. smegmatis tất cả các vùng của nhiễm sắc thể được chuyển giao với hiệu quả tương đương và liên hợp mycobacteria là nhiễm sắc thể, chứ không phải dựa trên plasmid. Gray et al.[6] đã báo cáo sự pha trộn đáng kể của bộ gen của cha mẹ do sự liên hợp và được nhắc đến sự pha trộn này như gợi nhớ đến các sản phẩm sinh học hữu tính (xem Nguồn gốc của sinh sản hữu tính)

Sửa chữa DNA

M. smegmatis dựa vào các con đường sửa chữa DNA để chống lại sự phá hủy DNA. Ngắt sợi đôi đặc biệt đe dọa khả năng tồn tại của vi khuẩn. M. smegmatis có ba lựa chọn để sửa chữa các đứt sợi đôi; tái tổ hợp tương đồng (homologous recombination - HR), sự kết thúc không tương đồng (non-homologous end joining - NHEJ), và ủ sợi đơn (single-strand annealing - SSA).[7] Con đường HR của M. smegmatis là yếu tố quyết định chính của khả năng chống bức xạ ion hóa và tổn thương DNA oxy hóa. Con đường này liên quan đến việc trao đổi thông tin giữa nhiễm sắc thể bị hư hỏng và một nhiễm sắc thể tương đồng khác trong cùng một tế bào. Nó phụ thuộc vào protein RecA xúc tác trao đổi sợi và protein ADN có vai trò như một nuclease tiền synap.[7] Nhân sự là một quá trình sửa chữa chính xác và là con đường ưu tiên trong quá trình tăng trưởng.[8] Con đường NHEJ để sửa chữa đứt gãy sợi đôi liên quan đến việc nối lại các đầu bị hỏng. Nó không phụ thuộc vào nhiễm sắc thể tương đồng thứ hai. Con đường này đòi hỏi protein Ku và một ligase DNA phụ thuộc nhiều chức năng ATP (ligase D).[9] NHEJ hiệu quả nhưng không chính xác. Sự biets kín các DNA bị đứ đoạn kết thúc trong một chuỗi gen chức năng xảy ra với tần suất đột biến khoảng 50%.[9] NHEJ là con đường ưa thích trong giai đoạn tĩnh, và nó bảo vệ M. smegmatis chống lại tác hại của sự sấy khô.[8] SSA được sử dụng như là một con đường sửa chữa khi đứt gãy sợi đôi phát sinh giữa các chuỗi lặp lại trực tiếp trong DNA. SSA liên quan đến cắt bỏ sợi đơn, ủ các lần lặp lại, loại bỏ nắp, làm đầy khoảng cách và thắt. Trong M. smegmatis, con đường SSA phụ thuộc vào RecBCD helicase-nuclease.[7]

Tài liệu tham khảo

  1. ^ GORDON, RE; SMITH, MM (tháng 7 năm 1953). “Rapidly growing, acid fast bacteria. I. Species' descriptions of Mycobacterium phlei Lehmann and Neumann and Mycobacterium smegmatis (Trevisan) Lehmann and Neumann”. Journal of Bacteriology 66 (1): 41–8. PMC 357089. PMID 13069464.
  2. ^ Reyrat, Jean-Marc; Kahn, Daniel (1 tháng 10 năm 2001). “Mycobacterium smegmatis: an absurd model for tuberculosis?”. Trends in Microbiology 9 (10): 472–473. doi:10.1016/S0966-842X(01)02168-0.
  3. ^ King, Gary (2003). “Uptake of carbon monoxide and hydrogen at environmentally relevant concentrations by mycobacteria”. Applied and Environmental Microbiology 69: 7266–7272. PMC 310020. PMID 14660375. doi:10.1128/aem.69.12.7266-7272.2003.
  4. ^ Norgard MV, Imaeda T (1978). “Physiological factors involved in the transformation of Mycobacterium smegmatis”. J. Bacteriol. 133 (3): 1254–62. PMC 222159. PMID 641008.
  5. ^ Michod RE, Bernstein H, Nedelcu AM (2008). “Adaptive value of sex in microbial pathogens”. Infect. Genet. Evol. 8 (3): 267–85. PMID 18295550. doi:10.1016/j.meegid.2008.01.002.
  6. ^ Gray TA, Krywy JA, Harold J, Palumbo MJ, Derbyshire KM (2013). “Distributive conjugal transfer in mycobacteria generates progeny with meiotic-like genome-wide mosaicism, allowing mapping of a mating identity locus”. PLoS Biol. 11 (7): e1001602. PMC 3706393. PMID 23874149. doi:10.1371/journal.pbio.1001602.
  7. ^ a ă â Gupta R, Barkan D, Redelman-Sidi G, Shuman S, Glickman MS (2011). “Mycobacteria exploit three genetically distinct DNA double-strand break repair pathways”. Mol. Microbiol. 79 (2): 316–30. PMC 3812669. PMID 21219454. doi:10.1111/j.1365-2958.2010.07463.x.
  8. ^ a ă Pitcher RS, Green AJ, Brzostek A, Korycka-Machala M, Dziadek J, Doherty AJ (2007). “NHEJ protects mycobacteria in stationary phase against the harmful effects of desiccation”. DNA Repair (Amst.) 6 (9): 1271–6. PMID 17360246. doi:10.1016/j.dnarep.2007.02.009.
  9. ^ a ă Gong C, Bongiorno P, Martins A, Stephanou NC, Zhu H, Shuman S, Glickman MS (2005). “Mechanism of nonhomologous end-joining in mycobacteria: a low-fidelity repair system driven by Ku, ligase D and ligase C”. Nat. Struct. Mol. Biol. 12 (4): 304–12. PMID 15778718. doi:10.1038/nsmb915.
license
cc-by-sa-3.0
copyright
Wikipedia tác giả và biên tập viên
original
visit source
partner site
wikipedia VI

Mycobacterium smegmatis: Brief Summary ( Vietnamese )

provided by wikipedia VI

Mycobacterium smegmatis là một loại vi khuẩn kháng axit trong ngành Actinobacteria và chi Mycobacterium. Nó dài từ 3,0 đến 5,0 µm vớihình dạng trực khuẩn và có thể được nhuộm bằng phương pháp Ziehl-Neelsen và phương pháp huỳnh quang auramine-rhodamine. Nó lần đầu tiên được báo cáo vào tháng 11 năm 1884 bởi Lustgarten, người đã tìm thấy một trực khuẩn với sự xuất hiện nhuộm của trực khuẩn lao trong các săng giang mai. Sau đó, Alvarez và Tavel tìm thấy các sinh vật tương tự như mô tả của Lustgarten cũng trong các chất tiết sinh dục bình thường(smegma). Sinh vật này sau này được đặt tên M. smegmatis.

license
cc-by-sa-3.0
copyright
Wikipedia tác giả và biên tập viên
original
visit source
partner site
wikipedia VI